Đang lúc ta suy nghĩ đến nhập thần, bên trong bỗng truyền ra một tiếng:
“Ai ở đó?”
Tim ta giật thót, vừa định rời đi thì cửa thư phòng đã bị cung nữ từ bên trong mở ra.
Một cơn gió lùa vào, ta trực tiếp đối diện với ánh mắt của Hoàng Phủ Diệp.
Hoàng Phủ Diệp thấy là ta, ánh mắt vốn lạnh lẽo khi nãy bỗng chốc mềm đi vài phần.
Vị đại nhân trong thư phòng cũng nhìn thấy ta, có chút chột dạ cúi đầu xuống, gọi:
“Hoàng hậu.”
Ta phẩy tay, cười nói:
“Các người cứ nói chuyện, cứ nói chuyện đi.”
Hoàng Phủ Diệp chỉ cong cong khóe môi, không nói gì.
Ta xoay người rời đi.
…
Đêm xuống, ta lăn qua lăn lại trên giường, thế nào cũng không ngủ được.
Ta cứ đi thẳng một mạch như vậy, liệu có hơi không thích hợp? Thế là ta quyết định phát chút lòng thiện, giúp y se một mối hồng duyên, coi như không phụ việc y đã giúp ta nhiều như vậy.
Ta kéo chăn lại, trên đầu bỗng tối sầm, một bên giường cũng lún xuống.
Ta quay đầu lại, là Hoàng Phủ Diệp.
Theo phản xạ, ta rụt người vào trong một chút:
“Hoàng thượng… sao ngài lại đến đây?”
Hoàng Phủ Diệp không trả lời ta, rất tự nhiên nằm xuống bên cạnh ta, quay đầu nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm, hỏi:
“Nghe nói hôm nay Thái hậu gọi nàng qua?”
“Vâng.”
Ta thành thật đáp: “Ý của Thái hậu nương nương là… muốn bế cháu rồi.”
Hoàng Phủ Diệp khẽ cười, nhướn mày hỏi:
“Nàng đã đồng ý chưa?”
12
“Đã đồng ý rồi.”
Ta thành thật đáp.
Chẳng qua là để người khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247480/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.