Cuối cùng, Lệ phi vẫn không quên cảm tạ ta:
“Thiếp xin thay mặt mẫu quốc đa tạ hoàng hậu nương nương.”
Dù vậy, ta vẫn thấy rất ngại, xua tay nói:
“À… ngươi khách sáo quá rồi…”
Ta còn chưa dứt lời, Hoàng Phủ Diệp đã nắm lấy tay ta.
“Về thôi, bữa tối trẫm bảo ngự thiện phòng làm cá.”
Ta hỏi: “Con trong ao ấy à?”
Ta nói đến Kim hoàng cẩm lý.
Hoàng Phủ Diệp khẽ gật đầu: “Ừ.”
Trong lòng ta lập tức vui mừng khôn xiết, nhưng nghĩ tới hình tượng thục nữ của mình, ta cố kìm lại xung động muốn nhảy xoắn ốc tại chỗ.
Hoàng Phủ Diệp kéo ta rời khỏi ngự hoa viên.
“Hoàng thượng, vì sao ngài lại che chở ta như vậy?”
Ta hỏi y.
Ta cũng không phải người không biết điều.
Chuyện này mà rơi vào người khác, chưa chắc đã có kết cục như ta.
“Cũng không có gì, chỉ là muốn để Tang Nhi thổi chút gió bên gối cho trẫm thôi.”
Ta: “……”
Ta nói câu đó chỉ là muốn chọc tức Lê Tình, c.h.ế.t tiệt, chuyện này cũng bị ngươi nghe thấy sao? Không đi làm ảnh vệ thật là đáng tiếc.
Ta hơi không được tự nhiên, gãi gãi đầu, vội vàng nói:
“Hoàng thượng, lời đó của thần thiếp chỉ là nói đùa thôi.”
Hoàng Phủ Diệp cũng không nhìn ta, chỉ thản nhiên nói:
“Trẫm coi là thật rồi.”
“Không phải, hoàng thượng, ngài nghe thần thiếp giải thích đã…”
“Trẫm không nghe.”
“……”
10
Ngày hôm sau, sáng sớm tinh mơ, Thái hậu đã cho gọi ta qua.
Ta đoán chừng là vì chuyện hoàng kim cẩm lý.
Lúc này trong đầu ta đã tự biên tự diễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247479/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.