Nghĩ lại thì con cá hôm qua quả thật không giống kim diễm cẩm lý ta thường thấy cho lắm.
Không lẽ ta đen đủi đến vậy? Lén ăn kim diễm cẩm lý đã là phạm kiêng kỵ, mà ta ăn lại còn là hoàng kim cẩm lý do Lâm quốc tiến cống mấy ngày trước, vậy chẳng phải toi đời rồi sao?
Thế là ta bật dậy khỏi giường, vội vã chạy tới ngự hoa viên.
Khi ta tới nơi, bên cạnh ao nhỏ đã chật kín người.
Mọi người thấy ta vẫn cung kính chào:
“Hoàng hậu nương nương.”
Lệ phi đứng đầu tiên phía trước, xông lên nói:
“Hoàng hậu nương nương, người đúng là gan lớn thật, dám lén ăn hoàng kim cẩm lý!”
Dù trong lòng chột dạ, nhưng ta vẫn khá bình tĩnh, dù sao hồi nhỏ cũng đâu phải chưa từng gây họa:
“Sao ngươi biết là ta ăn?”
“Đêm qua thần thiếp nghe thấy trong ngự hoa viên có động tĩnh, lại gần xem thì thấy chính hoàng hậu nương nương đang câu cá ở đây.”
Ta tức đến bật cười:
“Con cá này quan trọng như vậy, ngươi đã nhìn thấy rồi, sao không ngăn ta lại?”
Lệ phi nghẹn lời: “Thần thiếp…”
8
Chuyện này rốt cuộc thì lỗi cũng ở ta.
Lời ta vừa dứt, sau lưng liền vang lên một giọng nói ch.ói tai:
“Hoàng kim cẩm lý này, đâu phải mẫu hậu nói bồi là bồi được.”
Ta quay đầu lại, Lê Tình đang mặt mày hớn hở bước về phía ta:
“Ngươi không bồi nổi đâu.”
Đây là lần đầu tiên Lê Tình chủ động gọi ta là mẫu hậu như vậy, dù là trong hoàn cảnh khó xử thế này.
Không cần nghĩ cũng biết,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247478/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.