Ánh nắng nhàn nhạt tỏa qua khe cửa, từng tiếng lá cây xào xạc nhẹ nhàng vang lên.
Quấn người trong chiếc chăn mỏng manh, Phong Thiên Lam khẽ cựa quậy, cả người cô đau nhức khó chịu, tựa như bị người ta hung hăng giẫm đạp. Đặc biệt là phần hông, đau như sắp vỡ ra.
"Tiểu Nhạc... Mấy giờ...rồi?" Lười biếng dụi đầu vào gối, Phong Thiên Lam mí mắt cũng chả thèm nâng, giọng nói mơ hồ gọi Nhạc Nhạc.
Đôi tay đang tỉ mỉ gấp hoa hồng của Nhạc Nhạc dừng lại, sau đó nhanh chóng đứng dậy từ chiếc băng ghế gỗ đang đặt cạnh cửa sổ tiến đến cạnh giường cô.
"Hai giờ chiều..." Lời nói của Nhạc Nhạc rất ngắn gọn chỉ vỏn vẹn ba từ nhưng đã trực tiếp xua đi cơn buồn ngủ của Phong Thiên Lam.
Vội vàng bật dậy, Phong Thiên Lam kinh ngạc nhìn Nhạc Nhạc. Trên mặt ghi rõ một câu "Sao mẹ lại ở đây?".
"Lâm papa đưa mẹ về..." Giúp cô vén chăn, Nhạc Nhạc nói vô cùng tự nhiên, hoàn toàn trái ngược với biểu tình há hốc của Phong Thiên Lam.
Nghe Nhạc Nhạc nói, Phong Thiên Lam mới chợt nhớ đến việc đã xảy ra hôm qua. Từng việc từng việc như ngọn lửa chầm chậm nung đỏ gương mặt của Phong Thiên Lam...
"Anh ta đâu?" Vừa nói, Phong Thiên Lam vừa lê người đứng dậy, đôi mắt lại tìm kiếm xung quanh.
"Đi rồi. Lâm papa chỉ bảo con đưa mẹ danh thiếp này thôi..." Vừa nói, Nhạc Nhạc vừa đưa danh thiếp trong tay cho Phong Thiên Lam, đôi mắt cũng nhanh chóng nhận ra gương mặt của Phong Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-sac-duc/2920683/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.