Vương Tiểu Thạch bất giác khẽ ngây ra.
Chợt nghe Ôn Nhu lại nói:
- Ta cảm thấy ngươi rất giống ba ba của ta.
Vương Tiểu Thạch vừa nghe, lập tức giật mình, đây là giống ai không giống, giống như ba ba của nàng chưa chắc đã là chuyện tốt, vội nói:
- Giống như cha cô?
Giọng điệu đầy vẻ không dám tin.
- Không phải sao?
Ôn Nhu thành thật nói:
- Cha ta bình thường đối với ta cũng hết sức chiều chuộng, ta muốn gì người cũng cho ta, ta nói gì người cũng theo ta. Nhưng vào thời điểm quan trọng, nguyên tắc, người lại nghiêm mặt, sầm mặt, nói gì cũng không nhường một bước, khi đó lại đến phiên ta nhường người theo người. Ngày đó tại chùa Lục Long, ta cố ý chế giễu tên tiểu nhân gian xảo họ Phương kia, lại bị ngươi quát mắng, khiến ta bị dọa thiếu chút nữa đã khóc lên. Giây phút đó, ta còn tưởng rằng cha đã tới, hung như vậy, dữ như vậy.
Lúc này Vương Tiểu Thạch mới hiểu, không nhịn được cười ngây ngô, ngượng ngùng nói:
- Cha cô hung dữ là vì muốn tốt cho cô. Ta đúng là… là ta không tốt, đã hù dọa cô.
Ôn Nhu xa xăm hỏi:
- Ngày đó vì sao ngươi lại hung dữ với ta như vậy?
Vương Tiểu Thạch bởi vì vội vàng, ngay cả mồm miệng trước giờ vốn rõ ràng cũng trở nên lộn xộn:
- Đó là vì Phương tiểu hầu gia kia… con người của hắn lòng dạ rất sâu, không xúc phạm được. Ta không muốn cô đắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trieu-thien-nhat-con-luan-anh-hung/2769756/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.