Không biết.
Lãnh Huyết chỉ có thể “liều một phen”.
Năm đó khi Gia Cát tiên sinh huấn luyện y cùng với một đám cao thủ, thị vệ đại nội, từng có một hạng mục là dùng chân không qua lửa, tục xưng là “đường lửa”.
Đó là một con “đường”, nhưng lại trải đầy than đỏ nóng rực, mọi người đều phải dùng chân không đi bộ qua.
Đó là kinh nghiệm đáng sợ, hơn nữa hết sức kinh người.
Không cho phép dùng khinh công bay qua hoặc vận nội công chống lại, chỉ có thể đi bộ qua thật nhanh.
Phần lớn mọi người đều không dám đi qua, có người chân mềm, có người tâm lạnh, có người lại lui xuống.
Lãnh Huyết thì không, y đi qua.
Không vì sao cả, chỉ vì y tin tưởng Gia Cát tiên sinh.
Y tin chắc “thế thúc” sẽ không để bọn họ vô duyên vô cớ bị thương tổn, cho nên y dùng chân không đi qua.
Rất nhiều người bội phục y lớn gan, nhưng càng nhiều người cho rằng y giống như những thần nhân nhảy múa lên đồng hay bái tế điển lễ, được thần linh bảo hộ.
Thực ra không phải.
- Ta không hề giở trò gì với đống lửa, cũng không có thần linh bảo hộ. Lăng Khí qua được, hoàn toàn là dựa vào sự can đảm và lòng tin của hắn.
Gia Cát thần hầu từng giải thích với mọi người:
- Chỉ cần thản nhiên đối mặt, ung dung bước qua, trong nháy mắt bàn chân chúng ta tiếp xúc với than lửa sẽ có mồ hôi chảy ra, hình thành một tầng ngăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trieu-thien-nhat-con-luan-anh-hung/2769650/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.