Thủy Miểu Miểu chạy tới trước mặt anh, vươn tay ra nói: "Đưa thẻ công tác cho tôi."
Thẩm Mặc Thần cười khẽ, đôi mắt liếc nhìn quần áo của cô, khác lạ hỏi: "Cô không định trả quần áo cho tôi sao? Hay là, muốn ngày mai gặp lại tôi?"
Mặt Thủy Miểu Miểu hơi đỏ lên.
Cô vừa về đến, liền ăn cơm, cơm mới ăn vài miếng liền nhận điện thoại của anh, làm hại cô vô cùng lo lắng chạy xuống, còn không có thời gian thay quần áo.
Thủy Miểu Miểu nhìn vẻ mặt vui cười điên đảo chúng sinh, nhịn tính khí xuống, trên mặt lộ ra nụ cười tiêu chuẩn, nho nhã lễ độ đáp: "Quần áo của anh đã bẩn, còn chưa có giặt, ngày mai trả giặt rồi trả anh."
Thẩm Mặc Thần nhìn nụ cười của cô, ánh mắt thâm thúy, lập loè ra một chùm sáng.
Cô rất giống một hồ ly giảo hoạt, rõ ràng rất bối rối, trong chớp mắt, loại bối rối này lại không còn sót lại chút gì.
Là người có tâm lý tố chất rất mạnh.
Thẩm Mặc Thần không có chằm chằm trong vấn đề này, liếc về phía phía sau cô, hỏi: "Không mời tôi lên ngồi một chút sao?"
"Tôi và anh không phải là loại quan hệ có thể tùy ý ra vào nhà." Thủy Miểu Miểu không khách khí trả lời.
Thẩm Mặc Thần tiến về phía Thủy Miểu Miểu một bước, câu lên khóe miệng, hỏi ngược lại: "Vậy cô cảm giác giữa chúng ta là quan hệ như thế nào?"
Thủy Miểu Miểu luôn cảm thấy, ánh mắt của anh, ngữ khí của anh, có loại hương vị ái muội, trong hương vị này, lại như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-cua-so-gay-an-ong-xa-ra-tay-nhe-nhang/90651/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.