Thủy Miểu Miểu nhai cơm, rất nghiêm túc hồi đáp: "Mẹ sợ sinh hoạt phí không có, còn tổn thất con trai, sau này sẽ có phí sinh hoạt, cho nên, con bỏ cái ý nghĩ đó đi."
Ánh mắt Viêm Viêm ảm đạm xuống: " yên tâm, thấy mẹ lẻ loi hiu quạnh, con sẽ cùng mẹ nương tựa lẫn nhau."
Thủy Miểu Miểu nhẹ nhàng hất tóc trên trán Viêm Viêm ra, cười nói: "Ngoan, con trai, đi rót cho mẹ cốc nước."
"Tuân mệnh." Viêm Viêm leo từ trên ghế xuống, chạy vào phòng bếp.
Thủy Miểu Miểu nhu hòa nhìn bóng lưng Viêm Viêm.
Nhiều năm như vậy, may mắn có Viêm Viêm ở bên người, giống như mùa đông có áo bông sưởi ấm trái tim băng giá.
Cô không dám tưởng tượng, có ngày mất đi Viêm Viêm, cho nên, tuyệt đối không thể để người đàn ông kia thấy Viêm Viêm.
Thủy Miểu Miểu đang nghĩ ngợi, tiếng điện thoại vang lên, cô giật nảy mình, cầm điện thoại di động lên, là số xa lạ.
Bời vì hiện tại nhà đài đang liều mạng kéo nhà tài trợ, có thể điện thoại là khách hàng.
Cô vội vàng nghe, dùng giọng của người dần chương trình tiêu chuẩn, ngọt ngào mở miệng: "Xin chào, tôi là GBB Thủy Thủy, xin hỏi vị đó là ai?"
"Thủy Thủy?"
Thủy Miểu Miểu sững sờ, cảm giác giọng đối phương có chút quen thuộc.
"Anh là..."
"Tôi là Thẩm Mặc Thần, vừa gặp mặt, cô đã quên sao?"Giọng Thẩm Mặc Thần trầm thấp, mang theo từ tính truyền vào trong điện thoại.
Thủy Miểu Miểu nghe được tiếng của anh, hết cách khẩn trương, trong đôi mắt hiện lên khủng hoảng, khẩu khí không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-cua-so-gay-an-ong-xa-ra-tay-nhe-nhang/90650/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.