Ta liền phụ họa, than thở cảnh sống trong Hầu phủ như đi trên băng mỏng: con riêng con vợ cũ đối phó, đám hạ nhân chỉ chực nhìn sắc mặt, ngày nào cũng thấp thỏm…
Đích mẫu nghe đến đỏ cả mắt, suýt nữa muốn nhét lại ngân phiếu vào tay ta:
“Con giữ mà dùng, lo liệu chốn đó…”
Đại tỷ nhìn ngân phiếu đến sững người.
Tam tỷ thì duỗi tay ra ngay: “Nếu đã là tình cảm tỷ muội, chi bằng giúp tỷ phu mượn làm vốn. Sau này làm nên nghiệp lớn, cũng là hậu thuẫn cho muội.”
Ta nhìn chiếc áo sờn cũ của nàng, chân thành nói:
“Nhưng Hầu gia từng bảo ta rằng, nam nhân một khi phát đạt, việc đầu tiên chính là nạp thiếp. Còn người vợ tào khang vất vả vì hắn… ai còn nhớ đến nữa?”
Cả bàn tiệc bỗng lặng ngắt như tờ.
Sắc mặt các tỷ muội xanh trắng đan xen.
Đích mẫu siết c.h.ặ.t ngân phiếu trong tay, khẽ thở dài một tiếng.
Sau đó, Kiểu Nguyệt ghé tai nói nhỏ: “"Câu cuối cùng của người, không chỉ thấu đáo mà còn tích đức thay người khác đấy ạ."
Ta chỉ xua tay, thấy quá nhiều thói đời nam nhân, không thấu sao được? …
Hôm nay ta đi dự yến tiệc nhà họ Tào.
Đoạn Uyên bảo ta dẫn lũ trẻ từ sáu tuổi trở lên cùng đi.
Trên xe ngựa, sáu đứa nhỏ tròn mắt nhìn nhau.
Ta ho nhẹ một tiếng:
“Ra ngoài phải có phép tắc. Các con cho ta mặt mũi, ta cho các con thể diện.
“Sau này muốn mời bè bạn đến chơi, ta lo liệu chu toàn cho — cần người có người, cần thể diện có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-sang-soi-duong-ta-cu-thanh-thoi-ma-thang/5228479/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.