…
Dung tỷ nhi cuối cùng vẫn không bị đưa đi, nhưng cái giá phải trả vô cùng đắt.
Bị cấm túc, chép kinh, trừ tiền tháng, đám hạ nhân bên người cũng từ ba mươi mấy người bị cắt đến còn lại hai mụ bà thô kệch.
Kiểu Nguyệt nhận xét một câu: “Vốn đã chẳng có bao nhiêu tình phụ t.ử, lần này thì sạch sành sanh rồi.”
Nàng mỗi ngày đều đúng giờ đến thỉnh an, mặc vải thô, ăn cơm nhạt.
Ta không làm khó, nhưng tuyệt chẳng động lòng, thỉnh an xong thì bảo nàng về, tuyệt chẳng nói thêm một câu dư thừa.
Nàng từng thử tự cứu mình, may túi thơm, vá tất cho Đoạn Uyên, bị hắn thẳng tay ném bỏ.
Giả bệnh kể khổ, lôi cả mẫu thân quá cố ra, hắn mí mắt cũng không buồn nâng.
Cho đến khi thật sự làm mình nhiễm phong hàn, đám hạ nhân hốt hoảng chạy đi báo tin.
Lúc ấy ta đang cùng Đoạn Uyên ngồi một chỗ, nghe tin chỉ bảo đi mời phủ y.
Đoạn Uyên sai thêm người thỉnh thái y, còn mình vẫn không nhúc nhích.
Dung tỷ nhi không chịu uống t.h.u.ố.c, hạ nhân lại tới cầu xin.
Đoạn Uyên đá lật cả đôn gấm, giận dữ quát: “Muốn c.h.ế.t? Cho nó ba thước lụa trắng, tự mình cắt cho sạch sẽ!”
Cả phòng c.h.ế.t lặng.
Lòng ta lạnh toát, là con gái ruột mà hắn có thể lạnh lùng đến vậy.
Nhưng ngoài mặt vẫn phải dịu giọng khuyên:
“Hầu gia bớt giận, đứa nhỏ còn dại, lại mất mẹ từ nhỏ, thiếu tình thương nên hồ đồ nhất thời thôi. Ngài đi xem nó một chút, dù gì cũng là đích nữ của nguyên phối…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-sang-soi-duong-ta-cu-thanh-thoi-ma-thang/5228478/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.