Tâm tình có vẻ tốt, hắn thưởng cho ta một hộp trân châu Đông Hải:
“Thưởng nàng. Lần sau… cứ vậy mà làm.”
Ta hớn hở nhận lấy, nhưng trong lòng lại dấy lên nỗi lo mới.
Tuy ta mắng Phương phu nhân một trận sảng khoái, nhưng với tính khí bà ta, chắc chắn sẽ quay về mà xả giận lên đầu đại tỷ.
Mà với tính cách của đại tỷ, tám phần là sẽ chẳng cảm kích gì, lại còn oán trách ta “rước họa vào thân”.
Ta bèn nói thẳng nỗi lo của mình cho Đoạn Uyên.
Hắn gõ nhẹ ngón tay lên án kỷ, nhàn nhạt nói:
“Thanh lưu thế gia, coi trọng nhất là hai thứ: thể diện, tiền đồ.”
Hắn hơi trầm ngâm một chút, nói:
"Ngày mai, nàng mang thiếp mời của Hầu phủ, mời thái y đến nhà họ Phương, cứ nói rằng đại tỷ nàng sắc mặt không tốt tại yến tiệc nhà họ Tào, nàng lo lắng cho thân thể tỷ ấy, đặc biệt thỉnh thái y đến bắt mạch bình an."
Khóe môi hắn hơi nhếch:
"Thái y đã tới, nhà họ Phương dám ngăn cản sao? Lúc bắt mạch, thái y tự khắc sẽ nhìn ra đầu mối. Khi ấy bất kể bắt ra bệnh gì, danh tiếng ‘hà khắc nàng dâu đến mức thân thể suy nhược’ của nhà họ Phương cũng đã định sẵn."
Ta do dự: "Nhưng làm vậy, sau này đại tỷ ở nhà họ Phương sẽ…"
"Yên tâm."
Đoạn Uyên đón lấy chén trà do Kiểu Nguyệt đưa tới, chậm rãi nói:
"Thái y bắt mạch xong, nàng thuận tiện để nhà mẹ đẻ của nàng tới đón người. Nếu nhà họ Phương khôn khéo, ắt sẽ thuận nước đẩy thuyền, để đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-sang-soi-duong-ta-cu-thanh-thoi-ma-thang/5228480/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.