Trước khi Trầm Trì bạo phát, Nghê Vũ đã phát huy hết ưu thế tốc độ mà mình có, cậu lao đến ôm chặc lấy Trầm Trì ngay lập tức, chôn mặt mình trên bả vai anh.
Hai cơ thể dán chặt vào nhau, mặc dù cách một lớp giáp cốt nhưng Nghê Vũ vẫn có thể cảm giác được Trầm Trì đang run nhè nhẹ, ngay cả khi cơ bắp anh căng chặt gần như cứng đờ.
Nghê Vũ càng thêm dùng sức. Cậu phải chắc chắn rằng Trầm Trì không thể đẩy mình ra được.
“Tiên sinh, không gian đã đóng lại rồi.” Câu nhỏ giọng nói bên tai Trầm Trì: “Em không ra được nữa, anh chỉ có thể mang em theo thôi.”
Màn đêm buông xuống, Trầm Trì bất đắc dĩ nhắm hai mắt lại.
Đúng lúc này, cuồng phong bỗng nổi lên, cơn gió mang theo mùi tanh tưởi nồng nặc bay đi khắp sa mạc.
“Sinh vật biến dị!”
Đối với Nghê Vũ thì, quả thực mùi này khá quen thuộc. Cậu theo bản năng đẩy Trầm Trì ra phía sau lưng mình, thân hình nhanh chóng biến đổi, làn sương mù mờ ảo tựa pha lê đen tràn ra từ phía sau lưng cậu, ngay lập tức che kín cả hai người.
Những ngọn đồi màu đen thấp bé cơ hồ như hòa thành một thể với màn đêm sâu thẳm, nhận ra có người ngoài đột nhập, những sinh vật biến dị đang tràn ra từ những ngọn đồi, từ trong lòng đất, tựa dòng nước lũ cuộn trào.
Hầu hết bọn chúng đều mang hình thù kỳ quái, còn lại một phần nhỏ thì vẫn giữ nguyên hình dáng con người, đó chính là những người đã chết đi vì suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5291030/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.