Làm sao mới có thể đến được vũ trụ song song? Làm sao để chặt đứt liên hệ giữa hành tinh N-37 và trái đất?
Nghê Vũ không nghĩ ra, nhưng cậu vẫn nắm chặt lấy quần áo Trầm Trì chưa chịu buông.
Trầm Trì nắm ngón tay cậu, nhẹ nhàng tách từng ngón từng ngón một ra, sau đó nắm trọn trong lòng bàn tay mình, anh nói: “Đi thôi, về nhà.”
Trên đường về có cơn gió nhẹ thổi qua, đóa hoa Băng màu đen cột trên tóc cậu nhẹ nhàng rung rinh như hải tảo.
Nghê Vũ nhanh chóng nắm chặt tay, không cho Trầm Trì có cơ hội từ chối đan chặt mười ngón vào nhau.
Trầm Trì bật cười, “Báo Báo nhà chúng ta lại giận dỗi rồi.”
“Không còn biện pháp nào khác à?” Nghê Vũ không chịu ngẩng đầu lên, tựa như đang tập trung đếm mấy con kiến dưới chân vậy, “Đâu phải chỉ có duy nhất một mình anh nắm giữ Mật mã sinh mệnh, hồ ly cũng có mà, với lại lỡ như còn…”
“Quả thật là Hồ ly có, nhưng em nghĩ cậu ta có năng lực chiến đấu à?” Trầm Trì rất bình tĩnh, kiên trì tựa như một thầy giáo đang dạy dỗ học sinh ngu dốt vậy, “Tôi không nghi ngờ việc trên trái đất này còn có nhiều người nữa đang mang Mật mã sinh mệnh trên người, nhưng bây giờ bọn họ đang ở đâu? Bọn họ có biết sứ mệnh của mình hay không?”
Nghê Vũ sốt ruột nói: “Chúng ta có thể đi tìm mà!”
Trầm Trì mỉm cười lắc đầu, “Mấy chuyện ‘Tìm kiếm’ như vậy hồ ly đã làm từ rất lâu rồi, nhưng chỉ có mình tôi là phù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5291029/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.