Vết nứt trên bầu trời càng lúc càng mở rộng, những vệt trắng trút xuống tựa thiên hà chảy ngược. Thi thể sinh vật biến dị lộ ra dưới vệt trắng tựa như bị ngâm dưới dòng sông ánh sáng dài dằng dặt.
Nhưng Nghê Vũ không thể nhìn thấy khung cảnh kỳ diệu này. Thứ cậu có thể nhìn thấy chỉ có thi thể sinh vật biến dị đang tan chảy, bốc lên làn khói màu xanh đen trên mặt đất tĩnh mịch chết chóc. Tay chân đẫm máu đó đang thối rữa nhanh đến nổi bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, biến thành những vũng máu sền sệt trên mặt đất. Làn khói đang bốc lên cuồn cuộn đó chính là những phần chân tay còn lại đã bị chặt đứt kia, chúng từ bốn phương tám hướng hướng tụ lại trên không trung, xoắn thành một cột khói hình lốc xoáy cao chót vót, bay cao vạn dặm, bay xa không có điểm dừng rồi biến mất giữa bầu trời xanh vô tận.
“Đó chính là chỗ anh nhìn thấy vết nứt à?” Nghê Vũ ngẩng đầu lên nhìn chăm chú vào phía cuối làn khói dày đặc kia.
“Ừ.” Thế giới trong mắt Trầm Trì rất khác với những gì Nghê Vũ nhìn thấy. Ở trong mắt anh, làn khói dày đặc kia cũng không hẳn chỉ là khói, hình thù của chúng rất kỳ quái, chúng đang điên cuồng kêu gào, âm thanh đó khiến cho người nghe cảm giác thật buồn nôn, trong làn khói dày đặc đó còn có thể mơ hồ nhìn thấy được những khuôn mặt vặn vẹo và cơ thể bị xoắn lại như dây thừng, bọn chúng quấn lấy nhau, ruột gan bị vỡ nát, đứt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5291031/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.