Bầu trời tối đen bỗng trở nên vô cùng thấp bé, tựa như có ai đó đang trốn trên không trung để nhìn cảnh tượng đẫm máu ở doanh trại 097.
Một tia chớp xoẹt qua, gió thổi cuốn theo mùi tanh tưởi hôi thối đi khắp nơi, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng đất.
Đã 12 giờ trôi qua kể từ khi xảy ra chuyện người biến dị đầu tiên giết người, nhưng đến tận lúc này vẫn chưa có bất kỳ một đội quân cứu viện nào xuất hiện. Trước mắt, quân đội đóng quân ở đây và lính đánh thuê đang chiến đấu với người biến dị.
Doanh trại 097 được chia thành bốn khu vực dựa theo bốn phương hướng. Khi gặp phải tình huống khẩn cấp thì sẽ đóng cửa giữa các khu vực này lại. Tình hình bệnh dịch nghiêm trọng nhất chính là ở khu phía Tây và phía Nam, ở đó có rất nhiều dân thường sinh sống, có cửa hiệu cắt tóc, có nhà hàng cơm thịt bò, xung quanh đó tất cả đều là thi thể bị cắn nát, có một số người dù cho không chết ngay lúc đó thì cũng đã bị lây nhiễm.
Người chỉ huy có cấp bậc cao nhất trong doanh trại là một trung tá, tên là Phỉ Lực. Hai giờ trước, Phỉ Lực hạ lệnh phong tỏa hai khu phía Tây và phía Nam, phái binh lính canh gác, những người còn lại thì toàn bộ tiến vào khu phía Đông, khu phía Bắc thì lại trở thành chỗ lánh nạn cuối cùng.
Nghê Vũ tìm được Phỉ Lực, đối phương thấy một thân giáp cốt được chế tạo từ ‘Lưu’ của cậu thì lên tiếng trước: “Tôi biết cậu, cậu đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5291010/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.