“Tiên sinh, Báo Báo khó chịu quá, Báo Báo sắp chết rồi…”
Nghê Vũ nằm trên giường, khắp người đều là mồ hôi, hoa văn trên lưng tỏa ra ánh sáng màu vàng đậm, ánh sáng đó nhấp nha nhấp nháy theo từng nhịp thở của cậu.
Tố chất cơ thể của cậu trước giờ rất tốt, nhưng cũng có lúc “Bệnh đến như núi đổ”. Chiến đấu mấy ngày liền, bao nhiêu mệt mỏi đều tích tụ lại, cộng thêm việc ngủ gục trong bồn tắm, lúc được Trầm Trì bế lên thì đầu đã đau âm ỉ rồi. Đến nửa đêm thì cậu bắt đầu phát sốt, chốc chốc rùng mình một cái, chốc chốc lại đá chăn, lúc được cho uống thuốc ánh mắt cậu vẫn còn mê mang đờ đẫn, miệng thì cứ nhỏ giọng lầm bầm, Trầm Trì phải ghé sát vào mới nghe được một câu: “Báo Báo sắp chết rồi” .
Sau một đêm, mồ hôi của Nghê Vũ đã ra sạch sẻ, cũng đã hết sốt, nhưng cơ thể vẫn còn rất yếu, tinh thần c*̃ng không được tốt lắm, thấy mình không mặc quần áo liền vội vàng chạy đi tắm luôn, lúc tắm xong đi ra liền ngửi được mùi lê tuyết chưng đường phèn thơm phức.
Lê tuyết cũng giống như đào mật, có giá cao ngất ngưởng. Mỗi lần cậu nhìn thấy chỉ dám ngắm cho đỡ thèm chứ chẳng dám mua một cái về ăn thử.
Vậy mà lúc này, trong bát có tới hai quả lê tuyết đã được chưng đường phèn.
“Còn khó chịu nhiều không?” Trầm Trì múc lê tuyết ra, cắt thành từng miếng nhỏ rồi múc đầy một bát nước đường, đặt lên bàn, sau đó thuận tay kéo Nghê Vũ lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5291011/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.