“Rèeee — “
Nghê Vũ chổng vó nằm ngửa trên giường trong trạng thái hình thú, cây gãi ngứa tự động đang gãi gãi bụng cậu.
Lâu lắm rồi cậu mới mua một thứ đắt tiền như vậy, Nghê Vũ cảm thấy đây chính là đồ vật có giá trị nhất mình từng mua khi đến doanh trại 097 này — mặc dù với tính tham tiền của mình thì trước giờ cậu cũng chả mua được mấy thứ.
Gần đây, cậu có ý định nhận thêm vài nhiệm vụ nữa, thứ nhất là có thể phân tán lực chú ý của mình, thứ hai là có thể kiếm thêm ít tiền nữa, nhưng mà tiền thưởng của các nhiệm vụ đưa đến chỗ quản lý lính đánh thuê lại không cao, thêm vào đó ở nhà còn có một cây gãi ngứa tự động làm hao mòn ý chí của cậu, nó khiến cậu lười ra khỏi nhà. Nằm ngửa ngủ, nằm úp sấp ngủ, nằm nghiêng ngủ, gãi cổ, gãi bụng, gãi lưng, ngày ngày lười biếng, lười biếng hết ngày này qua ngày khác.
Có đôi lúc cậu thật sự không nhịn được vẫn nhớ đến những chuyện ở doanh trại thủ đô. Thế nhưng tốt xấu gì cũng đều đã qua rồi, ở đây không còn ai gọi cậu là “Đội trưởng” nữa, mấy đứa trẻ thích ăn kẹo bông thường hay chạy theo cậu gọi “Nghê Vũ đại nhân” .
Tiếng gọi đó làm cậu nhớ tới câu “Chúc mừng Nghê Vũ đại nhân” vô cùng xấu hổ kia.
Cậu muốn đổi lại tên mình, vẫn nên gọi là “04” đi. Đổi tên là một chuyện rất đơn giản, nhưng mà, mỗi khi muốn sửa thì cậu lại không nỡ.
Nghê Vũ dễ nghe đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5291009/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.