Trên đường lái xe về nhà, Hứa Thư vẫn luôn khóc, còn Phó Minh Tùy thì lại không nhịn được mà muốn cười.
Thật sự là… dáng vẻ của cô quá đỗi đáng yêu.
Cô không phải kiểu khóc lóc vì đau lòng, mà giống như một cô gái nhỏ lâu ngày không được quan tâm, nay cuối cùng được công nhận, vừa tủi thân vừa không kìm được mà làm nũng.
Không phải kiểu nước mắt rơi như mưa, chỉ là vành mắt đỏ hồng, thỉnh thoảng lại hít mũi một cái vì nhớ đến chuyện tủi thân, gương mặt trắng trẻo đáng yêu đến mức khiến người ta tim ngứa ngáy.
Thật sự quá đáng yêu.
Dù có cố ra vẻ trưởng thành thế nào, thì cô vẫn là một cô gái nhỏ kém anh đến tám tuổi.
Hứa Thư để ý thấy khóe miệng Phó Minh Tùy đang cong lên, có chút thẹn thùng và giận dỗi, bèn cất giọng u oán hỏi:
“Anh cười cái gì?”
Anh lập tức thu lại nét mặt, nghiêm túc nói:
“Không có gì.”
Hứa Thư biết rõ anh đang giả vờ, không nhịn được khẽ hừ một tiếng.
Chỉ là lúc này cô cũng không muốn so đo gì, đầu óc cũng đang hỗn loạn vô cùng.
Khi đi ngang một ngõ nhỏ, Phó Minh Tùy dừng xe bên đường rồi bước xuống.
“Đây là dừng xe sai quy định…”
Hứa Thư sực tỉnh, vội gọi anh lại:
“Anh đi đâu vậy?”
Phó Minh Tùy không trả lời, rẽ một cái là khuất bóng luôn.
Hứa Thư chẳng còn cách nào, chỉ đành ngồi ngây ngốc trong xe đợi, dù sao thì cũng đã vi phạm đỗ xe rồi.
Một lúc sau, Phó Minh Tùy mới trở lại xe trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229921/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.