Hứa Thư bị hôn đến mức đơ người trong vài giây.
Nhưng sau khi lấy lại tinh thần, cô cũng không lập tức đẩy anh ra.
Hành lang vào tháng Bảy vốn đã nóng bức, giờ lại như củi khô gặp lửa, môi lưỡi quấn quýt nhau, trong không khí như vang lên tiếng “lách tách” của tia lửa.
Môi Hứa Thư bị anh cắn một cái đầy thô bạo, cô khẽ nhíu mày, nhẹ nhàng kêu một tiếng “ưm”.
Giọng điệu mềm mại, ngọt ngào như mật.
Thân thể Phó Minh Tùy khựng lại, anh cố gắng bình tĩnh, lùi lại một bước và buông cô ra.
“Phó tổng.” Hứa Thư thở hổn hển, đôi mắt sáng ngời nhìn anh:
“Anh làm vậy không lịch thiệp đâu.”
“Đừng cười với Enzo.” Phó Minh Tùy không trả lời câu hỏi, ngón tay chạm vào khóe môi cô:
“Em đã lâu không cười với anh rồi.”
Hứa Thư mềm lòng ngay lập tức.
Cô không chọc tức anh nữa, đưa tay ôm lấy eo anh.
“Thư Thư à, anh đã đánh giá cao bản thân mình rồi.” Phó Minh Tùy ôm chặt lấy cô:
“Với em, quả thật anh không đủ lịch thiệp.”
Và anh cũng chẳng muốn lịch thiệp.
Cơ thể mềm mại của cô như hương thuốc phiện không thể bỏ, một khi đã nghiện rồi thì còn đâu ra cái gọi là “lịch sự”? Suốt thời gian qua cố kiềm chế, đã gần như chạm đến giới hạn của anh rồi.
Hứa Thư khẽ cong môi không tiếng động, hai người ôm nhau một lúc rồi cô mới ngẩng đầu lên, nhón chân hôn nhẹ lên cằm anh.
Đôi mắt anh tối sẫm lại, bàn tay dài và thon ôm lấy vòng eo mảnh mai của cô, giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229922/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.