Đi nhờ xe của Bạch Dung, Hứa Thư trực tiếp đến trụ sở chính của Cảnh Huy.
Lần trước cô đến định trả lại thẻ thang máy cho Phó Minh Tùy, nhưng lại bị anh dùng một cách rất khéo léo để đưa trả lại, nên lần này đến tìm anh, cô vẫn ở trong trạng thái “thông suốt không trở ngại”.
Lần này Hứa Thư đến đúng vào giờ cao điểm, tất cả nhân viên tầng trên cùng vẫn chưa tan làm, thấy cô bước ra từ thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, ai nấy đều ngạc nhiên.
“Cô Hứa?” Giản Tiết phản ứng nhanh nhất, vội vàng tiến lại hỏi: “Lâu rồi không gặp, sao cô lại đến vậy?”
“Chào thư ký Giản.” Hứa Thư cố nở một nụ cười, nói ngắn gọn: “Tôi muốn gặp Phó Minh Tùy.”
Là vợ của Phó Minh Tùy, muốn gặp chồng mình thì quá hợp lý rồi.
Dù trong mắt nhân viên công ty, cô đã lâu không đến nữa.
Trong mắt Giản Tiết thoáng hiện một tia ngạc nhiên, lập tức nói: “Được ạ, chiều nay Phó tổng không có cuộc họp nào, đang ở văn phòng.”
Hứa Thư gật đầu, đi thẳng đến đó.
Khi gõ cửa bước vào văn phòng, Phó Minh Tùy đang ngồi sau bàn làm việc nghe điện thoại, các ngón tay thon dài đang xoay cây bút. Khi thấy cô, anh khựng lại một chút.
Hứa Thư không làm phiền cuộc gọi của anh, yên lặng đứng chờ bên cạnh.
Hai phút sau, Phó Minh Tùy xử lý xong công việc, mỉm cười nhìn cô: “Sao em lại đến đột ngột thế này? Có chuyện gì à?”
Trong mắt anh tràn đầy ý cười rõ ràng, như một cậu nhóc nhận được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229920/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.