Lúc chiếc DBS dừng dưới khu chung cư, tim Tiểu Ái bắt đầuđập liên hồi.
“Anh chắc chắn là anh ấy không có ở nhà chứ?” Tiểu Ái muốnmở cửa xe, nhưng lại lo sợ nên muốn xác nhận lại một lần nữa.
“Ngoan nào, lên đi, anh ở đây đợi em.” Thôi Thái Dạ gật gậtđầu, nhẹ nhàng vuốt tóc Tiểu Ái. Mấy ngày trước, khi cô chủ động muốn đi dulịch giải khuây, anh thật sự rất vui mừng. Ngay cả việc cô nói không muốn vềnhà lấy chứng minh thư anh cũng không suy nghĩ gì, liền móc nối các mối quan hệđể làm giấy tờ cho cô, còn mượn cả máy bay tư nhân của bố cùng cô bay thẳng tớiđảo Bali.
Những ngày qua, Tiểu Ái luôn vui vẻ cười đùa bên anh, mặc dùvẫn cự tuyệt nụ hôn, nhưng thỉnh thoảng với sự dịu dàng lãng mạn của anh, côcũng thuận theo để anh lại gần. Sau vô số lần bơi lội mà không lo ngại phiềnphức có thể thấy Tiểu Ái rất thích biển. Cô đặc biệt thích ngắm hoàng hôn biển.Lúc mặt trời lặn, cô luôn ngồi đờ đẫn một lúc lâu trên bãi, cho đến khi anh cấttiếng gọi, cô mới định thần lại mỉm cười với anh.
Vốn dĩ, với phong cách trước nay của Thôi Thái Dạ, thời gianchín ngày này đã là quá đủ để anh từng bước một chinh phục cô. Chỉ là anh khôngbiết tại sao, nhiều lúc thấy ánh mắt ngắm biển thẫn thờ của cô, anh lại yếulòng, nói với chính mình, hãy cứ chờ đợi, có lẽ không lâu nữa cô lại chủ độnglại gần mình.
Anh liên tiếp không nhận điện thoại của Dung Kỳ. Anh biết,sau khi tin tức kia lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-mau-ho-phach/58390/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.