Một giờ đêm, khi Dung Tiểu Ái hoàn thành xong toànbộ cảnh quay trong bộ phim “Vũ điệu đào kép”, một nhân viên đưa cho côcốc cà phê chúc mừng. Trên những khuôn mặt tươi cười đó, khó có thểnhận ra vẻ mặt phức tạp, vừa không hài lòng vừa suy đoán của họdành cho cô lúc chiều khi cô vừa đến đoàn phim.
Chỉ với một câu nói cứng rắn của Dung Kỳ: “Trongđội ngũ nhân viên đoàn phim của tôi, không cần những người chỉ biếtngồi buôn dưa lê, bán dưa chuột”, đã khiến nhân viên đoàn phim tronglòng đang vô cùng hiếu kì lập tức thay đổi thái độ. Tiểu Ái vì thếtiếp nhận những cảnh quay sau đó thuận lợi hơn rất nhiều. Tuy nhiên,cô cũng không vì thế mà cảm kích anh. Nếu như không phải do anh, côchắc chắn sẽ không vứt bỏ công việc quay phim quan trọng như thế sangmột bên, bỏ đi một mạch hơn mười ngày.
Lúc đang tẩy trang trên xe, Tiểu Ái nhận được tinnhắn của anh, anh muốn cô ở lại chỗ đoàn phim đợi anh để lát nữa anhđưa cô về thành phố. Đọc tin nhắn, nỗi chua xót trong lòng Tiểu Áilại dâng lên cuồn cuộn. Trước đây, cô vẫn ngây thơ hi vọng anh sẽ quantâm đến mình, nhưng anh lại luôn ngoảnh mặt làm ngơ đối với cô, cô vàođoàn làm phim lâu như vậy, thường xuyên quay phim đến đêm khuya, nhưng anhchưa từng một lần quan tâm đến cô. Tiểu Ái ném mạnh di động vào túi,cầm áo khoác rồi xuống xe.
Khi những bông tuyết đầu tiên rơi xuống, cô đang trênđường quay về thành phố. Con đường này nửa đêm cũng thường có taxichạy qua, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-mau-ho-phach/3221307/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.