Ánh sáng tràn ngập bầu trời.
Dưới ánh hoàng hôn, bầu trời nhuộm sắc tím, biển cả sóngsánh màu cam, tất cả đều lung linh tuyệt đẹp như tranh vẽ, thế nhưng lọt vàomắt cậu bé Dung Kỳ lại chỉ là sự lạnh lẽo vô sức sống. Bởi vì hôm nay, cậu sẽrời bỏ ngôi nhà đã sống mười năm, chuyển đến một nơi khác. Nơi đó, là nơi ở củangười bố lần đầu tiên cậu gặp mặt, có vợ của bố và người con của họ nữa.
Đó là một gia đình thanh bình, đầm ấm, nhưng cậu không hiểu,tại sao họ lại muốn một người xa lạ như cậu can dự vào cuộc sống của họ? Chỉđơn giản vì người mẹ đã sống với cậu mười năm vừa qua đời một tuần trước haysao? Nhưng điều đó có gì khác biệt? Cho dù lúc bà ấy còn sống, chẳng phải cậucũng cả ngày một mình đối diện với bốn bức tường ẩm thấp, mốc meo ư? Cậu thậtsự không hiểu, mẹ tồn tại và biến mất, rốt cuộc có gì khác nhau.
Người đàn ông với khuôn mặt vô cùng ôn hòa, khi cậu còn chưamở miệng gọi ông, ông đã cười dịu dàng với cậu.
“Chúng ta đi gặp em gái!” Ông nói như thế, rồi đưa cậu đếnbờ biển.
Ngày hôm đó, là lần đầu tiên cậu gặp cô. Dưới bầu trời baola, một bé gái loạng choạng bước tới, trên khuôn mặt màu lúa mạch, đôi mắt sángnhư những vì sao, những viên thạch anh thuần khiết trong trẻo, không hề có chúttạp chất hay sương mù. Không phải cậu chưa từng thấy những đứa trẻ khác, nhưngcô bé có đôi mắt vô cùng xinh đẹp như thế này lại hoàn toàn khác biệt. Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-mau-ho-phach/58389/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.