ĐÂY LÀ ĐIẾU THUỐC THỨ HAI của Iolite.
Howl ngồi nhìn cô ta rít hết hơi này đến hơi khác, nhả những luồng khói vào không trung rồi rót rượu. Cậu lắc đầu, đẩy ly rượu đi. Rồi băn khoăn đó có phải là điếu thuốc thông thường hay là một loại ma phiện nào đấy. Ở vùng Bóng tối đầy rẫy những thứ cây cỏ như thế. Và cậu không muốn tiếp chuyện với một kẻ đang say ngấc vì thuốc.
Nhưng, ngược lại, cô ta có vẻ tỉnh táo.
“Có vấn đề gì với cô và những cuộc họp thế?” Howl rót cho mình một ly nước trắng. “Say quá không lê thân đến được à?”
“Họ vẫn gửi giấy tờ và mọi thứ linh tinh đến cho tôi thôi. Chẳng ai có thể khiến tôi đến đâu.” Iolite nhoẻn cười, nghe như thể từ trước đến giờ cô ta vẫn như thế.
“Không ai cảnh cáo hay,” Cậu nhún vai. “Rao giảng luật lệ với cô à? Họ cứ thể để yên sao?”
Iolite ngửa cổ lên, thổi một hơi khói xám. “Lúc nào chẳng thế. Tôi vẫn làm mọi chuyện ngon lành thôi, lũ ngốc ấy không dám đặt một tay lên tôi đâu.”
Howl bật cười. Cậu biết Iolite là loại phụ nữ tự lập và tự tin nữa, cô ta không kiêu ngạo nhưng lại kiêu hãnh. Nhưng đến mức bỏ hầu hết các buổi họp hội đồng mà vẫn bình an vô sự thì chẳng phải chuyện bình thường.
“Cô đã làm gì để họ để cô yên thế?”
“Tôi ngủ với họ đấy.” Ả trả lời, thở dài sườn sượt. “Chúng ta thôi nói về chuyện này được không?”
Howl đặt cốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-cua-quy/2615838/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.