HOWL RƠI VÀO IM LẶNG.
Rất im lặng.
Cơn mưa dữ dội trút xuống, kèm theo tiếng sấm rền. Cậu ngồi yên, dõi theo cơn giông qua cánh cửa sổ phòng làm việc. Howl hiếm khi bắt mình im lặng được. Nhưng mỗi khi như thế, nghĩa là có chuyện chẳng mấy tốt đẹp sắp xảy ra.
James bước vào phòng. Howl biết điều đó, nhưng cậu không quay lại. Cậu vẫn nhìn chằm chằm vào cơn giông như đang phân tích xem nó sẽ mưa bao nhiêu lượng và gió giật to cỡ nào.
“Tôi tưởng ngài sẽ không ăn tối ở lâu đài?”
Howl chẳng quay đầu lại. Cậu chống cằm lên nắm tay trái.
“Tưởng. Bây giờ cái gì người ta cũng tưởng.”
James nhăn trán. “Có vấn đề gì sao, thưa ngài?”
“Không.”
James có thể cảm nhận rõ sự giận dữ của Mẹ thiên nhiên lẫn của Howl. Cậu cứ ngồi yên như thế, chẳng nói gì cả. Y đâm ra bối rối.
“Vậy là ngài sẽ không đến bữa tiệc ở lâu đài Xương?”
Howl buông tay xuống. “Bữa tiệc nào?”
James thở dài một tiếng. Ông ta bước đến gần bàn làm việc, lục tìm trong đống thư từ chưa được mở ra của Howl.
“Của ngài Erik. Có thư mời ở ngay đây, ngài chưa đọc sao?”
Howl ngả đầu xuống ghế. Cậu lấy tay phải xoa trán, rồi gãi đầu. Trong vòng mấy tiếng vừa rồi, chẳng có cái gì khác trong đầu cậu ngoài vườn táo. Vườn táo và những nấm mồ. Vườn táo và con rắn độc. Vườn táo và tội lỗi. Vấn đề là ai trong vai con rắn độc, và ai trong vai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-cua-quy/2615836/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.