Kinh thành đầu hạ, gió nóng mà người còn nóng hơn.
Chưa tới giờ ngọ, Sương Ngọc Lâu đã đóng cửa.
Không phải vì không có khách.
Mà là không có trà.
“Ba kho trà ở phía nam đồng loạt đổi chủ,” A Túc đứng trước quầy, giọng thấp đến mức gần như c.ắ.n răng.
“Họ nói… đã ký khế ước dài hạn, không tiếp hàng lẻ nữa.”
Ta gật đầu.
Không ngạc nhiên.
Từ lúc ta gật đầu nhận lời Kỳ Phổ Nam, ta đã biết —
ván cờ này, không thể không có phản công.
Chỉ là ta không ngờ, người ra tay nhanh như vậy.
Buổi trưa, ta nhận được tin thứ hai.
Ba thương hộ từng nhập trà của ta, đồng loạt bị quan thuế “hỏi thăm”.
Không phạt.
Không bắt.
Chỉ là kiểm tra không ngừng.
Đủ để người ta sợ.
A Túc nhìn ta, mắt đỏ hoe.
“Cô nương… có phải ta nên tạm đóng tiệm không?”
Ta đặt bàn tính xuống.
“Không.”
“Người ta muốn ta sợ,” ta nói, “ta càng phải mở.”
“Người ta muốn ta lui,” ta càng phải tiến.”
Buổi chiều, Sương Ngọc Lâu mở cửa trở lại.
Không trà.
Chỉ bán nước sôi.
Khách vào, nhìn bảng treo trước cửa mà cười.
— Trà chưa tới, lòng người chớ vội.
Hôm nay chỉ bán nước, ngày mai bán lại hương.
Có người cười nhạo.
Có người tò mò.
Cũng có người… quay lại lần thứ hai.
Đến canh ba, cửa tiệm đóng lại.
Ta vừa xoay người thì A Túc đã kéo tay áo ta.
“Có người… muốn gặp cô nương.”
Trong gian phòng sau, người đó đã ngồi sẵn.
Áo tím.
Không mang ngọc bội.
Không mang thân phận.
Nhưng khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tra-lanh-kinh-thanh/5258904/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.