Sáng hôm sau, kinh thành tỉnh dậy bằng một tin rất ồn.
— La Mạc Sương tư thông quyền quý, lấy trà lâu làm vỏ bọc.
— Sương Ngọc Lâu thực chất là nơi kết giao mờ ám.
Tin đồn không có chữ ký.
Nhưng truyền nhanh hơn gió.
A Túc chạy vào phòng ta, mặt trắng bệch.
“Cô nương… ngoài phố treo cả tranh vẽ.”
Ta uống xong ngụm trà trong tay.
“Vẽ gì?”
“Họ vẽ cô… và Thân vương.”
Ta đặt chén xuống.
Cuối cùng, đòn bẩn cũng tới.
Ra phố xem, ta mới hiểu —
Tô Uyển Nhi quả thật rất giỏi.
Không hề viết tên ta.
Chỉ vẽ bóng lưng nữ t.ử bán trà,
bên cạnh là thân ảnh quyền quý mơ hồ.
Không cáo buộc.
Chỉ gợi ý.
“Ghê thật,” ta lẩm bẩm.
“G.i.ế.c người không cần d.a.o.”
Buổi trưa, Sương Ngọc Lâu bị đóng cửa tạm thời.
Quan nha nói là “điều tra”.
Không niêm phong.
Nhưng cũng không cho bán.
Khách đứng ngoài, nhìn ta bằng ánh mắt khác hẳn.
“Cô nương,” một phụ nhân từng ủng hộ ta thì thầm,
“hay là… cô tránh một thời gian?”
Ta cúi đầu cảm ơn.
Nhưng trong lòng rất rõ —
Nếu ta lui.
Ta c.h.ế.t.
Chiều đến, Kỳ Phổ Nam sai người mang thư.
Chỉ một câu:
— Ta có thể dập tin trong một canh giờ.
Ta gấp thư lại.
Không trả lời.
A Túc gần như phát khóc.
“Cô nương, đây không phải lúc cứng đầu!”
Ta nhìn nàng.
“Nếu hôm nay ta dựa vào hắn để sống,” ta nói,
“vậy ngày mai, ta sẽ bị g.i.ế.c cùng hắn.”
Đêm đó, ta không ngủ.
Ta viết.
Viết rất nhiều.
Sáng sớm ngày thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tra-lanh-kinh-thanh/5258905/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.