Từ sau buổi tiệc trà ở Tụ Vân Lâu, cái tên La Mạc Sương không còn chỉ xuất hiện trong lời bàn tán mơ hồ.
Nó bắt đầu được nhắc đến có chủ ý.
Ba ngày sau, ta nhận được một thiệp mời.
Giấy trắng, mực đen, chữ viết đoan chính.
Kinh phủ.
Ta nhìn thiệp rất lâu, rồi đặt sang một bên, tiếp tục cân trà.
Đến tối, thiệp vẫn nằm yên ở đó.
Ngày hôm sau, quản sự Kinh phủ lại tới.
Lần này thái độ cung kính hơn hẳn.
“Kinh đại nhân nói… chỉ xin gặp La cô nương một lần.”
Ta không ngẩng đầu.
“Lần nào?”
Quản sự sững người.
“Dạ?”
“Ta hỏi,” ta nói chậm rãi, “là lần thứ mấy?”
Ông ta không trả lời được.
Cuối cùng, ta vẫn đi.
Không phải vì hắn.
Mà vì ta muốn tự tay khép lại.
Kinh phủ vẫn như xưa.
Cổng lớn, sân rộng, hòn non bộ đặt đúng vị trí phong thủy.
Chỉ có người trong phủ, không còn giống trước.
Kinh Thế Hào đứng dưới hiên.
Không mặc triều phục.
Áo thường màu nhạt.
Thấy ta đến, hắn bước lên một bước.
“Mạc Sương.”
Ta dừng lại.
“Gọi sai rồi.”
Hắn khựng lại.
“Ta họ La, tên Mạc Sương,” ta nói. “Nhưng đại nhân và ta không thân thiết để gọi như thế.”
Hắn im lặng rất lâu.
Rồi nói:
“Ta biết… ta sai.”
Câu nói này, nếu là ba năm trước, có lẽ ta đã rơi nước mắt.
Nhưng giờ, ta chỉ thấy… muộn.
“Ta đã nghĩ,” hắn nói tiếp, “kéo dài hôn ước, cho cô thời gian thích nghi.”
Ta cười.
“Cho ta hay cho ngươi?”
Hắn không đáp.
“Ngươi sợ mang tiếng bội hôn,” ta nói,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tra-lanh-kinh-thanh/5258903/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.