Sáng hôm sau, ta còn chưa kịp mở cửa quán thì đã nghe tiếng bước chân dồn dập ngoài ngõ.
Ba tên quan sai đứng trước cửa, sắc mặt nghiêm nghị, tay cầm văn thư.
“Tiệm trà ngõ Thanh Vân,” người dẫn đầu đọc to, “bị tố cáo buôn bán không đúng quy cách, gây tụ tập đông người, ảnh hưởng trật tự khu vực học quán.”
Ta đứng trong cửa, bình thản hỏi:
“Vậy ý các vị là?”
“Tạm thời đóng cửa, chờ điều tra.”
Ta gật đầu.
Không cãi.
Cũng không van.
Bởi ta biết, cãi lúc này chỉ khiến người khác càng có cớ đạp mạnh hơn.
Cửa tiệm bị niêm phong trước mặt ta.
Dải giấy đỏ dán chéo, gió thổi lật lên một góc, trông rất chướng mắt.
Người trong ngõ tụ tập xem, ánh mắt mỗi người một khác.
Có thương hại.
Có tò mò.
Có hả hê.
Ta đứng nhìn rất lâu, rồi quay người rời đi.
Không ngoảnh đầu lại.
Buổi chiều, ta đến thư viện.
Không phải để đọc sách.
Mà để tìm người.
Kinh thành này, tin tức nhanh hơn gió, nhưng chỉ những kẻ đứng giữa dòng người mới nghe được hướng gió đổi chiều.
Ta mua mấy cuốn sách cũ, ngồi xuống góc vắng.
Không lâu sau, hai vị học trò ngồi gần đó bắt đầu nói chuyện.
“Nghe nói quán trà ở ngõ Thanh Vân bị đóng rồi.”
“Ừ, đắc tội người không nên đắc tội.”
“Cũng phải, một nữ nhân không chỗ dựa, lại dám đứng ra từ hôn Kinh Thám hoa.”
Ta lật sách.
Không chen lời.
Nhưng từng chữ đều lọt vào tai.
Trở về phòng, ta mở hộp bạc.
Tiền còn.
Không nhiều, nhưng đủ sống vài tháng nếu tiết kiệm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tra-lanh-kinh-thanh/5258902/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.