Sau ngày từ hôn, tiệm trà của ta không còn yên tĩnh như trước.
Không phải vì đông khách, mà vì ánh mắt.
Người ta nhìn ta khác đi —
không còn là cô nương nghèo mở quán mưu sinh, mà là nữ nhân từng có hôn ước với Kinh Thám hoa, nay chủ động cắt đứt.
Ở kinh thành, danh tiếng không cần sự thật.
Chỉ cần có người muốn đẩy.
Ba ngày liền, có người tới quán rồi bỏ đi.
Không gọi trà.
Không ngồi.
Chỉ đứng nhìn một lúc, rồi rời đi.
Ngày thứ tư, tiệm bị quan binh ghé thăm.
Danh nghĩa rất đường hoàng.
“Kiểm tra giấy phép buôn bán.”
Ta đưa ra văn thư đầy đủ.
Người dẫn đầu lật qua lật lại, cuối cùng chỉ nói một câu:
“Ngõ này không được phép mở quán trà.”
Ta mỉm cười.
“Ba tháng trước, chính ngài đóng dấu cho ta.”
Hắn sững lại, sắc mặt khó coi, cuối cùng chỉ có thể rời đi trong tức giận.
Buổi tối, ta đếm lại trà.
Có mấy túi bị ẩm.
Không phải do mưa.
Mà là do bị dội nước.
Có người vào quán lúc ta không có mặt.
Ta ngồi rất lâu trước những túi trà đó.
Trong đầu hiện lên gương mặt Kinh Thế Hào, rồi lại tự lắc đầu.
Hắn không cần làm mấy trò tiểu nhân này.
Vậy chỉ có thể là người khác.
Ngày hôm sau, có một vị khách mới tới.
Nữ t.ử.
Ăn mặc thanh nhã, dung mạo đoan chính, theo sau là hai nha hoàn.
Nàng ta ngồi xuống bàn gần cửa sổ, gọi trà, giọng nói dịu dàng:
“Nghe nói trà ở đây rất đặc biệt.”
Ta gật đầu, tự tay pha cho nàng.
Nàng uống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tra-lanh-kinh-thanh/5258901/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.