Rời Kinh phủ, ta đứng trước ngã tư rất lâu.
Kinh thành rộng quá, rộng đến mức người ta lạc giữa ban ngày mà không cần che mắt.
Ta không có nhà.
La gia ở kinh thành vốn chỉ là một tiểu viện thuê tạm, từ ngày phụ thân xảy ra chuyện đã bị chủ nhà thu hồi. Trong túi ta lúc này, ngoài hôn thư, chỉ còn một ít bạc vụn đủ sống chừng nửa tháng.
Nửa tháng.
Ở kinh thành, đó là con số vừa đủ để c.h.ế.t đói trong thể diện.
Ta tìm được một gian khách điếm rẻ nhất ở phía nam thành.
Phòng nhỏ, giường gỗ kêu cọt kẹt, ban đêm gió lùa qua cửa sổ rách, lạnh đến mức phải co người lại.
Đêm đầu tiên, ta không ngủ.
Ta ngồi dựa vào tường, nhìn ngọn đèn dầu leo lét, trong đầu không ngừng tính toán.
Không thể dựa vào Kinh phủ.
Cũng không thể chờ ba năm.
Nếu chờ, ta sẽ c.h.ế.t trước khi có câu trả lời.
Sáng hôm sau, ta bắt đầu ra ngoài.
Ta bán đi đôi khuyên tai duy nhất còn sót lại của mẫu thân, đổi lấy một túi bạc nhỏ.
Rồi đi khắp các con phố, hỏi việc.
“Cô nương biết may vá không?”
“Biết.”
“Biết pha trà không?”
“Biết.”
“Biết đọc chữ không?”
“Biết.”
Người ta nhìn ta từ đầu đến chân, cuối cùng đều lắc đầu.
Kinh thành không thiếu nữ nhân biết làm việc.
Chỉ dư nữ nhân không có lai lịch.
Ba ngày sau, ta hiểu ra một chuyện.
Muốn sống ở kinh thành, hoặc là có chỗ dựa, hoặc là có thứ người khác không có.
Ta không có chỗ dựa.
Vậy chỉ còn cách thứ hai.
Ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tra-lanh-kinh-thanh/5258898/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.