Năm ta mười sáu tuổi, phụ thân bị bắt giải vào ngục.
Trước khi đi, người chỉ kịp nhìn ta một cái, ánh mắt như muốn khắc ta vào xương tủy, rồi nhét vào tay ta một phong thư cũ.
Giấy đã ố vàng, nét chữ mờ đi vì năm tháng.
“Hôn thư,” phụ thân nói, giọng khàn đặc, “lên kinh… tìm Kinh gia.”
Ta còn chưa kịp hỏi thêm, cửa ngục đã đóng sầm lại.
Một tháng sau, La phủ bị niêm phong.
Từ đó, thế gian này chỉ còn lại một mình La Mạc Sương.
Ta lên kinh vào đầu xuân.
Gió bấc chưa tan, mưa phùn dính áo, xe ngựa đi chậm đến mức khiến người ta sinh bực.
Trong tay áo ta giấu hôn thư, chạm vào là thấy cạnh giấy sờn rách, giống như số mệnh của chính ta.
Ta từng nghĩ trên đường sẽ khóc.
Nhưng không.
Nước mắt hình như đã chảy cạn trong những đêm ở Ninh Nam rồi.
Kinh thành quả thật phồn hoa.
Cổng thành cao ngất, người qua lại như nước chảy, ai cũng có nơi để đi, chỉ có ta là đứng lặng giữa dòng người, không biết bước về đâu.
Ta hỏi thăm nhiều lần, cuối cùng cũng tìm được Kinh phủ.
Cổng son, sư t.ử đá, tường cao đến mức che khuất cả ánh mặt trời.
Ta đứng trước cổng rất lâu, chỉnh lại tay áo đã sờn, hít một hơi thật sâu, mới bước lên gõ cửa.
Gia đinh nhìn ta từ đầu đến chân, ánh mắt không che giấu được vẻ dò xét.
“Cô nương tìm ai?”
“Ta tìm Kinh Thế Hào,” ta đáp, “là vị Thám hoa lang quân.”
Gia đinh sững lại, ánh mắt lập tức thay đổi, mang theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tra-lanh-kinh-thanh/5258897/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.