Tiệm trà bắt đầu có lời ra tiếng vào từ sau cơn mưa hôm đó.
Ban đầu chỉ là ánh mắt dò xét nhiều hơn thường lệ.
Sau đó là những câu hỏi tưởng chừng vô tình.
“Cô nương từ đâu tới?”
“Một mình mở quán sao?”
“Không có người thân à?”
Ta trả lời rất ít.
Ở kinh thành, nói nhiều là tự đưa cổ cho người khác nắm.
Lời đồn lan ra vào một buổi trưa.
Hôm ấy quán đông, học trò ngồi kín nửa gian. Ta đang rót trà thì nghe bàn ngoài cửa có người nói khẽ, nhưng đủ để lọt tai:
“Nghe chưa, quán trà này là do vị hôn thê cũ của Kinh Thám hoa mở đó.”
“Thật à? Sao lại ra nông nỗi này?”
“Nghe nói La gia thất thế, Kinh đại nhân nhân hậu, chưa từ hôn, chỉ kéo dài ba năm…”
Ta đặt ấm trà xuống.
Tay không run.
Chỉ là tim chợt lạnh đi một chút.
Chiều hôm ấy, có người của Kinh phủ tới.
Không ồn ào, chỉ là một quản sự trung niên, ăn mặc chỉnh tề, giọng nói rất khách khí.
“Cô nương La,” ông ta nói, “Kinh đại nhân nghe nói cô mở tiệm ở đây, lo cô vất vả, nên sai ta đến hỏi thăm.”
Ta cười nhạt.
“Đa tạ Kinh đại nhân quan tâm.”
“Cô nương là người có hôn ước, ra ngoài buôn bán thế này… e rằng không hợp.”
Ta ngẩng đầu nhìn ông ta.
“Ba năm chưa hết, nhưng cũng chưa thành thân. Ta kiếm sống bằng đôi tay mình, có gì không hợp?”
Quản sự nghẹn lại.
Ông ta nhìn ta thêm một lát, cuối cùng chỉ nói:
“Cô nương nên nghĩ cho danh tiếng của Kinh đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tra-lanh-kinh-thanh/5258899/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.