“Người khác đâu?” Tần Dịch Dương dùng chăn mỏng gói gém thật kỹ tiểu nữ nhân trong lòng, thân ảnh cao ngất từ trên giường đứng lên, thanh âm đè thấp hàm chứa một tia tức giận.
“Tiểu vương tử tiếp tục ngồi dưới lầu đọc sách, công tước đại nhân, tôi có cần phải gọi điện báo với giáo sư của Windy House một tiếng hay không, nếu không nói... Tiểu vương tử sinh bệnh, cho nên không có tới được....?” Người hầu tìm lý do, sợ công tước nổi giận, cách một đường điện thoại cô có thể cảm nhận được hơi thở lạnh như băng của hắn, khi nói chuyện vô cùng dè dặt, cẩn thận.
Khóe miệng tần Dịch Dương nhếch lên một nụ cười lạnh: “Không cần.”
Ngắt điện thoại, ánh mắt tức tối của hắn càng sầm xuống, lòng bàn tay nắm chặt lấy chiếc di động, cánh tay xanh tại bệ cửa sổ sát đất, nhìn thấy cánh đồng hoa xinh đẹp bên dưới 10 tầng lầu, phong cảnh của Hà Lan luôn có một cỗ hơi thở tinh khiết trong lành, làm cho người ta có chút mê luyến, Hi Hi rất thích nơi này, nếu như không phải lúc này quá gấp gáp thì hắn sẽ vui vẻ cùng nàng đi shoping. Ngày thường phải xử lý quá nhiều công việc, công sự phiền toái khiến hắn không có thời gian mà ôm nàng vào ngực, ôn nhu dụ dỗ cho nàng cười, trước lúm đồng tiền xinh đẹp thuần khiết của nàng, mọi áp lực cùng phiền não của hắn đều buông xuống, một chút là biến mất.
Nhưng mà những ngày như thế này lại luôn bị hai tiểu ác ma trong nhà phá hỏng mất.
Ngón tay thon
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527915/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.