Tần Dịch Dương có thể cảm nhận được tâm tình của nàng, ngón tay thon dài lướt qua cằm và gáy nàng, xác định nàng không có việc gì.
“Ở đây hoặc ra ngoài tùy ý các cậu”, hắn đứng lên, thân ảnh cao ngất làm cả phòng khách đều toát lên mị lực áp bách, đôi mắt thâm thúy, sắc bénmang theo hàm ý không thể kháng cự, “Anh nói một lần cuối cùng, khôngđược quấy rầy đến cô ấy, nếu không anh đây sẽ không ngại tự mình tống cổ em về nước.”
Mới từ công ty trở về nên có chút mệt mỏi, Tần Dịch Dương lãnh đạm nóixong, cởi bỏ cà-vạt. Colin hưng phấn mà chu môi huýt sáo một tiếng:“Không gì tuyệt hơn!”
Một ánh mắt lạnh lùng quét về phía hắn, Tần Dịch Dương nhìn gương mặt tà mị phóng đãng này, nhưng kì thực lại là một đứa em trai đơn thuần vôhại, khóe miệng nổi lên một nụ cười lạnh: “Em cũng muốn ở trong phòng vẽ tranh ăn năn hối cải trước khi cuộc tham tuyển diễn ra phải không?”
Colin đột nhiên bị tức nghẹn, khuôn mặt đẹp trai tức giận lập tức trởnên căng thẳng, ánh mắt nhìn về phía cô gái nhỏ im lặng bên cạnh, vộivàng nói: “Lâm, tôi chỉ là không cẩn thận lỡ lời thôi, nói giúp tôi mộtcâu đi!”
Lâm Hi Hi đối với người đàn ông phương Tây này không có năng lực khốngchế, đối với hắn ngoài cả kinh lại là không thể chống đỡ nổi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trầm tĩnh lúc đỏ lúc trắng.
Hàn khí trên người Tần Dịch Dương rút đi, ánh mắt cũng đột nhiên trở nên ôn nhu, cúi người đem nàng từ trên ghế sôfa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527852/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.