Chiếc xe Ferrari màu đen hạ cửa sổ xuống rồi lao vút trong đêm tối. Trong xe không hề mở nhạc.
Rốt cục Lâm Hi Hi cũng có chút tỉnh táo, cựa người, lễ phục màu tím mặctrên người, phối hợp với màu sắc thanh nhã trong xe, nhìn có vẻ ôn nhuchói mắt, nàng nhìn mặt Tần Dịch Dương khẽ nói: “Anh còn chưa trả lời,vì sao muốn dẫn tôi đi gặp nhiều người như vậy? Lẽ nào chỉ là vì muốntuyên bố... Tuyên bố tôi là vợ anh sao?”
Đảo tay lái, bánh xe đảo một vòng, khóe miệng Tần Dịch Dương cũng theođó cong lên, thảnh thơi dựa vào ghế ngồi, thảm nhiên nói: “Có lẽ!”
Quả nhiên trước mặt mọi người có thể tuyên bố nàng là của mình, có một tia cảm thấy thỏa mãn, hắn rất hài lòng cùng thỏa mãn.
Cái gì? Lâm Hi Hi có chút run sợ, không nghĩ tới câu trả lời lại đơn giản như vậy.
“Tuyên bố này là đương nhiên và quan trọng hơn em cần một thân phận, một thân phận đủ để chống lại Nhạc Thị.” Thanh âm du dương của hắn tiếp tục vang lên, mang theo chút mê người, “Tựa như vừa rồi, đối với thân phậncủa em, dù ở nơi nào cũng không có người dám đối địch, hơn nữa cho dùđối phương dám ra tay thì em cũng không cần phải lo lắng quá nhiều màchống lại.”
Trong bóng tối, đôi mắt hắn tản ra ánh sáng long lanh: “Ở bên cạnh tôi, không có ai dám động thủ với em.”
Gió đêm rất lạnh, Lâm Hi Hi nhìn đường nét góc cạnh rõ ràng trên mặt hắn, có một chút mê say.
“Ở bên cạnh tôi, không có ai dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527791/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.