“Lâm tiểu thư, cô vẫn luôn không trả lời vào vấn đề chính mà truyền thông muốn hỏi, là vì bản thân cô chột dạ sao?”
“Lâm tiểu thư, nguyên nhân gì thúc đẩy cô lần nữa chống án?”
“Lâm tiểu thư …”
Bọn họ chen chúc chạy đến, tiếng huyên náo khiến cho Lâm Hi Hi cảm thấyhít thở không thông, cũng cảm thấy cả người bị xô đẩy mãnh liệt.
Microphone cơ hồ chạm được đến môi của nàng, có mùi vị của sự bức bách.
“Đáng chết…” Nguyễn Húc tận lực che chở cho nàng không bị bọn người đóquấy rầy đến, hiện tại hắn đã cảm giác được cái gì gọi là thế đơn lựcbạc, mặc dù bản thân là một đại nam nhân.
Hẳn là so với phụ nữ thì mạnh hơn, nhưng mà ngu ngốc đối đầu với khôngphải một người mà là một đám, hơn nữa còn là một đám người không sợ chết là gì, hắn thì có hề hấn gì chứ.
“Chúng ta đi vào bên trong trước đi!” Không chần chừ, Nguyễn Húc hướngbên tai Lâm Hi Hi hét một tiếng, liền kéo nàng đi vào bên trong.
“Lâm tiểu thư, chúng tôi đã phỏng vấn qua bố mẹ cùng người nhà nạn nhânđã tử vong Tống Viện Y tiểu thư, đối với sự việc bị cường bạo bọn họ tỏthái độ không tin tưởng, rất có thể trên phiên tòa họ sẽ đối kháng vớicô, đối với tình huống như vậy cô có ý kiến gì?”
“Anh nói cái gì? Bác Tống …. Bọn họ nói thế nào?” Ánh mắt Lâm Hi Hi chợt sáng lóe lên, tựa như là không hỏi ra vấn đề thì quyết không bỏ qua,tựa đã bị nhà báo đó bắt thóp được lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527782/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.