Lâm Hi Hi cả kinh mặt ửng đỏ: “Ý của tôi không phải là như vậy!”
Tần Dịch Dương một tay chống lên cửa, vẻ hài hước trên khuôn mặt tuấnlãng từ từ hạ xuống, ngắm đúng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng: “Ý của emnhư thế nào không quan trọng, không nên tùy tiện chọc vào suy nghĩ củađàn ông, bằng không, tôi sẽ cho đây là lời mời của em với tôi.”
“Ngoan, thay xong thì đi ra,” Hắn xoa bóp cằm của nàng, “Sau này em nên hình thành thói quen như vậy đi.”
Lâm Hi Hi không hiểu gì cả, mơ màng lộ ra sự thấp thỏm, động tác của hắn tự nhiên như vậy, khiến nàng không chỉ quên trốn chạy, thậm chí cònquay về chỗ cũ thử xem một chút…
Đáng chết! Tại sao nàng lại có thể như vậy?
Cửa từ từ đóng lại, nàng chỉ có thể thả lỏng, cố gắng không gây ra tiếng động, rửa sạch những vết dơ trên người.
Thật vất vả mới rửa sạch, nàng ướm thử áo sơ mi của hắn, nhưng phát hiện áo sơ mi này quá lớn, lớn đến mức có thể bao trùm hết hơn nửa ngườinàng, Lâm Hi Hi quấn bện thật lâu, lại ở trong phòng đi đi lại lại hồilâu mới dám đi ra ngoài.
Tần Dịch Dương ngồi trên ghế xoay, im lặng mà gõ bàn phím.
Mười ngón tay thon dài bay lượn, theo bàn phím hiện lên một dãy số liệulên xuống liên tục, công suất làm việc của hắn luôn luôn cao, không mang chuyện tư vào công việc, thẳng tới phạm vi nhìn, chợt có một thân ảnhmảnh khảnh tiến vào, lực chú ý mới tản đi một chút.
Cô gái nhỏ trước mặt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527781/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.