Mục Duật ngước lên nhìn cô chằm chằm, đôi mắt sâu thăm thẳm không đọc ra vị gì, hắn hỏi:
“Đói?”
Tư Kỳ gật gật đầu:
“Cả ngày hôm nay tôi chưa nhét cái gì vào bụng cả.”
Vẻ mặt Mục Duật biến sắc, tối sầm xuống, thanh âm trầm xuống vài bậc:
“Mộc Tư Kỳ, cô định dùng cách này uy hiếp tôi?”
Con người hắn ta, vừa giây trước còn bình thường, thoắt cái đã biến thành bộ dạng vừa ăn trăm tấn thuốc nổ. Tính khí thất thường như vậy mà Khương Lan vẫn chấp nhận lấy hắn ta. Nghĩ đến đây, Tư Kỳ không khỏi tặc lưỡi.
“Mau trả lời tôi!”
Giọng nói hắn cứng lên mấy phần.
Đến mức này, Tư Kỳ cũng không còn sức đôi co, giãy giụa, cô chỉ nhún vai, hờ hững đáp:
“Biết sao được, cơm có gián, canh có tóc, thử hỏi là anh, anh có ăn được hay không?”
Cô quay lại chất vấn hắn.
Khuôn mặt Mục Duật lúc này từ từ thả lỏng, duy chỉ có hàng lông mày vẫn cau có. Hắn không thể không tin lời Tư Kỳ vừa nói, trong đầu hắn cũng vừa hay nghĩ tới một người có thể làm điều này. Không nói không rằng, hắn đứng dậy, chỉnh lại quần áo, thẳng bước ra ngoài cửa.
“Không tiễn.”
Tách.
Tư Kỳ tắt điện.
Lúc này Mục Duật vừa đi đến mép cửa, hắn khựng lại, bỏ lại một câu rồi đi ra ngoài:
“Chờ đó, tôi tìm người chuẩn bị thức ăn cho cô.”
“Nhưng bây giờ muộn rồi, e là họ đã…”
Ngủ.
Chưa nói hết câu hắn đã đi khuất sau cánh cửa. Tư Kỳ cũng đến cạn lời với thái độ hách dịch của Mục Duật,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-tan-khoc-nguoc-dai-tinh-nhan/399434/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.