Thấy bộ dạng hớt ha hớt hải của Mục Duật, Tư Kỳ không giấu nổi tò mò, nhân lúc nữ hầu đang đứng trước cửa, cô hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Trái với dự đoán, Tư Kỳ không những không nhận được câu trả lời thích đang mà còn nhận lại lời nói cay nghiệt của nữ hầu:
“Tôi việc gì phải báo cáo với cô, hồ- ly- tinh!”
Trong lời nói có chút bỡn cợt.
Nói rồi cô ta đóng cửa, khuất dạng.
Tư Kỳ chỉ biết cười khổ, từ lúc dính dáng đến Mục Gia, cô không biết đã biến hoá thành bao nhiêu bộ dạng. Cô nằm xuống, tay bất giác đưa lên xoa bụng, vừa xoa, cô vừa thở dài:
“Bé con à, mami không biết để con lại đây có phải quyết định đúng đắn hay không nữa!”
Sáng hôm sau tại khoa hồi sức bệnh viện trung tâm thành phố.
“Em tỉnh rồi.”- Mục Duật đi lại đỡ Khương Lan ngồi dậy.
Ngay lúc hắn định bỏ tay ra, Khương Lan liền nắm tay hắn lại, vươn người dậy ôm vòng qua cổ hắn, giọng nói khàn đặc nghẹn ngào:
“Mục Duật à, em sợ lắm, có phải em sắp chết rồi không?”
Mục Duật ban đầu còn bất ngờ, sau đó do dự một lúc tay mới vòng qua vỗ vỗ lưng an ủi:
“Không đâu.”
Cô ta cao giọng, nước mắt từ từ chảy xuống, thấm ướt một góc áo sơ mi trắng của hắn:
“Anh lừa em, bác sĩ bảo em chỉ còn sống được vài năm nữa, hức.”
“Anh và mọi người vẫn đang tìm nguồn thận thích hợp cho em. Em yên tâm, anh sẽ dùng mạng sống này ra để đảm bảo em được sống sót. Giờ thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-tan-khoc-nguoc-dai-tinh-nhan/399435/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.