Hứa Thanh Khê nhìn cửa phòng đóng chặt làm tức giận đến nỗi ngực không ngừng đập mạnh.
Cô hít thở sâu nhiều lần mới có thể bình tĩnh lại tâm trạng, tỉnh táo gõ cửa một lần nữa.
"Mạc Ly, chúng ta nói chuyện được không?" Cô đứng ở cửa ra vào, ý đồ dùng giọng thương lượng để Mạc Ly đi ra.
Nhưng mà trong phòng vẫn không có tiếng động.
Cô cắn môi dưới, nổi nóng nói: "Mạc Ly, nếu như cô không ra, tôi sẽ lấy chìa khóa để vào đó."
Bất kể như thế nào, hôm nay cô nhất định phải biết được tin tức của Nhật Đình.
Cũng may theo lời cô vừa nói, cuối cùng trong phòng đã có tiếng động.
"Cuối cùng thì cô muốn làm gì?" Nét mặt Mạc Ly khó chịu mở cửa, cặp mắt lạnh lùng của cô ta nhìn chằm chằm Hứa Thanh Khê.
Hứa Thanh Khê thấy thế, lập tức bị hù dọa.
Chờ sau khi hoàn hồn, cô trầm mặt chất vấn: "Không phải cô đi tìm Nhật Đình sao? Tôi muốn biết hiện tại Nhật Đình ở đâu?"
Mạc Ly nhìn cô, ánh mắt của cô ta lóe lên ánh sáng khiến người ta khó hiểu.
"Nói cho cô biết thì cô có thể làm gì? Cô có thể giúp đỡ cậu cả không?"
Cô ta không trả lời mà còn hỏi ngược lại làm Hứa Thanh Khê sửng sốt, bờ môi cô nhúc nhích không biết trả lời như thế nào.
Mạc Ly thấy thế cười lạnh tiếp tục nói: "Nếu đã không giúp được gì, tôi cho cô biết có tác dụng gì không? Cô ở yên ở đây chính là trợ giúp đối tốt nhất với cậu cả! Cô bớt gây phiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093820/chuong-432.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.