Hứa Thanh Khê nghe vậy thì vội vàng nhìn sang Quý Khuất Nguyên.
"Hẳn là lúc Nhật Đình đi ra ngoài làm việc đã gặp chuyện." Quý Khuất Nguyên trầm giọng đáp lại, trong lòng Hứa Thanh Khê lộp bộp một cái.
Cô nghĩ đến chuyện lừa bán mang đi ở bên ngoài, cô không nhịn được nhíu mày lẩm bẩm: "Không phải nói đã giải quyết rồi, làm sao sẽ còn gặp nạn đây?"
Quý Khuất Nguyên không nghe rõ mới vô thức hỏi thăm: "Cô Thanh Tuệ nói gì thế?"
Hứa Thanh Khê nhìn anh ấy, cuối cùng nói suy đoán của mình ra: "Anh nói có phải là những người kia làm không?"
Quý Khuất Nguyên giận tái mặt: "Chuyện này không phải không có khả năng, nhưng tình huống cụ thể, tôi còn cần đồng nghiệp giúp tôi điều tra thêm."
Hứa Thanh Khê gật đầu, trong mắt cô tràn đầy sự vội vàng.
Quý Khuất Nguyên vừa liên hệ đồng nghiệp vừa an ủi cô: "Yên tâm đi, Nhật Đình không sao đâu, chuyện cũ làm không tốt, tai họa lưu ngàn năm. Những người xấu sẽ không có kết quả tốt."
Hứa Thanh Khê không nói chuyện, Quý Khuất Nguyên cũng không thể nói gì nữa, bởi vì anh ấy đã gọi được điện thoại.
Anh ấy hỏi thăm người trước đó bị Quân Nhật Đình đưa đến đồn cảnh sát, sau khi biết những người này còn đang bị xét xử mới cúp điện thoại.
"Sao rồi?" Hứa Thanh Khê thấy thế vội vàng hỏi thăm.
"Hẳn sẽ không phải là những người kia." Quý Khuất Nguyên nói đại khái nội dung cuộc điện thoại ra, Hứa Thanh Khê nghe được vậy thì cô thất vọng không thôi.
Không phải những người kia,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093819/chuong-431.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.