Quý Khuất Nguyên nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của ông Hai Phong, anh ấy nặng nề gật đầu: "Ông Phong cứ yên tâm."
Ông Hai Phong thấy thế cũng không nói thêm gì nữa, ông ấy ra hiệu cho bọn họ lên máy bay trực thăng.
Tiếng động bên này không nhỏ, tất nhiên bên bà Kim Hồng cũng nhận ra được.
Chờ máy bay trực thăng bay đi, bà Kim Hồng đi tới.
"Bố, bố để Hứa Thanh Tuệ đi đâu thế? Sao còn cần máy bay riêng đưa đi?" Trong giọng nói của bà ta khó nén bất mãn, mím môi hỏi thăm.
Ông Hai Phong liếc mắt nhìn bà ta nói: “Bên chỗ Nhật Đình cần Thanh Tuệ qua một chuyến mới nhờ bố tìm người giúp đỡ đưa qua."
Dứt lời, ông ấy cũng mặc kệ bà Kim Hồng còn muốn hỏi gì nữa, xoa eo rời đi.
"Haiz, giày vò đã hơn nửa ngày, trở về nghỉ ngơi một chút thôi."
Bà Kim Hồng nhìn thấy bóng lưng ông ấy rời đi, mắt bà ta lại nhìn hướng máy bay biến mất, hung hăng nhíu mày quay người rời đi.
Không được, bà ta phải nghĩ cách tách Nhật Đình và con nhỏ Hứa Thanh Tuệ đê tiện kia ra.
Mới xa nhau mấy ngày đã không bỏ được, còn nhờ ông già kia nhờ người đưa qua!
Mà đoạn nói chuyện này, Hứa Thanh Khê cũng không biết.
Cô đi theo Quý Khuất Nguyên mấy tiếng, cuối cùng đã tới nước Áo.
Lúc này ở nước Áo đã là rạng sáng, bọn họ chỉ có thể tìm nơi sắp xếp trước.
"Nghỉ ngơi sớm một chút, sáng mai chúng ta sẽ đi tìm người." Quý Khuất Nguyên đưa Hứa Thanh Khê đến cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093818/chuong-430.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.