Mạc Ly nhìn thấy Hứa Thanh Khê im lặng không nói gì, tức lắm.
Khi cô ta định từ mình đi tìm, thì Quân Nhật Đình từ quên ngoài bước vào.
“Giám đốc, anh về rồi.”
Mạc Ly vui vẻ gọi Quân Nhật Đình, Quân Nhật Đình liếc nhìn cô ta một cái rồi gật đầu.
“Thu dọn xong chưa?”
Anh hỏi Hứa Thanh Khê.
Hứa Thanh Khê tỉnh táo lại, nhìn anh, thu lại hết những cảm xúc bất thường, miến cưỡng cười nói: “Đã dọn xong hết rồi, chỉ đợi anh về là đi.”
Quân Nhật Đình gật đầu, cũng không phát hiện nụ cười miễn cưỡng trên mặt cô.
Anh rất tự nhiên đi tới phía sau Hứa Thanh Khê, giúp cô đẩy xe.
“Chúng ta đi thôi, Mạc Ly mang hành lí ra ngoài.”
Mạc Ly nhìn thấy bóng hai người rời đi, ghen tị xách hành lí lên theo họ rời đi.
Trên đường, suốt đường đi Hứa Thanh Khê luôn im lặng, điều này cuối cùng cũng khiến cho Quân Nhật Đình chú ý tới, hình như cô đang có tâm sự.
Anh vuốt mái tóc dài của cô, kéo cô sang bên mình và hỏi: “Sao vậy, cả quãng đường không thấy em nói gì?”
Hứa Thanh Khê thấy anh hỏi vậy, ngước lên nhìn dáng vẻ quan tâm của anh, lại nghĩ tới việc sau này mình không thể có con.
“Không sao, chỉ là nằm trên giường quá lâu, có chút mệt mỏi.”
Cô nén sự đau khổ, năm chặt lấy áo của Quân Nhật Đình.
Quân Nhật Đình cũng không nghĩ nhiều, choàng tay ôm lấy cô.
“Nếu mệt thì dựa vào anh nghỉ một lát đi, khi nào đến nhà, anh gọi em.”
Hứa Thanh Khê dựa vào ngực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093751/chuong-363.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.