Mạc Ly nghe thấy Quân Nhật Đình nói chuyện, sự lo lắng và sợ hãi trong lòng cuối cùng cũng biến mất.
“Tôi biết rồi.”
Cô ta cắn rặng cố nhịn lại nỗi đau vết thương trên cơ thể và vết thương trong tim.
Quân Nhật Đình nhìn sáng mặt trắng bệnh của cô ta, dù sao bao năm nay cô ta vẫn luôn trung thành, vì vậy cũng không làm khó cô ta nữa.
“Ra ngoài bôi thuốc đi, nhớ kêu quản gia đến dọn dẹp chỗ này.”
Sau khi phân phó xong, anh cúi đầu bắt đầu xử lí văn kiện,
Mạc Ly bước ra khỏi phòng một cách khó khăn, đến cửa cô ta thở phào một hơi, nghiêng đầu nhìn người đàn ông đang cúi đầu làm việc, ánh mắt tràn đầy đau lòng.
Tại sao?
Tại sao cậu chủ không nhìn thấy ưu điểm của cô ta?
Tại sao luôn luôn bảo vệ con khốn kia!
Cô ta sẽ không buông tha cho con khốn đó.
Cô ta thầm thề trong lòng, sau đó rời đi.
Tất cả chuyện vừa xảy ra Hứa Thanh Khê hoàn toàn không hay biết gì.
Giấc ngủ lần này của cô rất sâu, mãi đến trưa khi Quân Nhật Đình gọi cô dậy, cô vẫn muốn ngủ tiếp.
“Con mèo lười.”
Quân Nhật Đình thấy hành động bám giường của cô, ánh mắt tràn đầy nuông chiều
Anh véo mũi cô, cười nói: “Không muốn dậy cũng được, nhưng phải ăn cơm, em ngoan ngoãn nằm đây, anh xuống bê cơm lên cho em.”
Hứa Thanh Khê vẫn đang mơ màng, gật đầu đồng ý.
Rất nhanh, Quân Nhất Đình đã mang cơm lên.
Hứa Thanh Khê lúc này cũng đã tỉnh táo.
Cô thấy anh bận rộn túi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093752/chuong-364.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.