Hứa Thanh Khê không hề biết sự hỗn loạn bên phía Diệu Tư.
Cô nằm trong viện sắp được một tuần rồi, vết thương cũng đã liền lại, đợi mấy ngày nữa là có thể xuống giường rồi,
Vì vậy, mỗi ngày cô đều sẽ thêm một hoạt động nữa là vận động tiêu cơm.
Nhưng cô vẫn luôn nghĩ tới những kẻ đã bắt Cố Thanh Tuệ đi.
Mấy ngày hôm nay, Quân Nhật Đình đều chạy giữa bệnh viện và công ty, cô lo lắng những người kia sẽ nhân cơ hội này mà lần nữa ra tay.
“Nhật Đình, mấy ngày nay, đã tìm được những người muốn bắt em hay chưa?”
Mặc dù cô chưa từng hỏi qua, nhưng ngày thường khi Quân Nhật Đình xử lí công việc cô cũng nghe được một hai câu, biết được đám người kia vẫn đang trốn chạy.
Quân Nhật Đình biết cô lo lắng, nghĩ tới việc điều tra mấy ngày nay, bên kia xác nhận đám người kia không có đồng bọn, vì vậy anh chỉ đơn giản nói ra kết quả.
“Bắt được người rồi, em không cần lo lắng.”
Hứa Thanh Khê nghe vậy cuối cũng buông bỏ được lo lắng trong lòng.
“Bắt được thì tốt rồi.”
Cô mỉm cười nhìn Quân Nhật Đình, phát hiện đôi má tròn trịa của anh giờ đây đã hõm xuống, vô cùng đau lòng.
Nằm bệnh viện một đoạn thời gian, việc gì của cô cũng do một tay anh chăm sóc, khiến trái tim của cô đã không nghe sự kiểm soát của cô nữa rồi,
Cô không biết mình phải làm gì, cũng không muốn đi thay đổi nó.
Bởi vì cô biết dù thay đổi như thế nào thì đều không thể che giấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093750/chuong-362.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.