"Ông nội, thật ra đó không phải là lỗi của Nhật Đình. Lúc trước con cũng làm vài chuyện sai, sau này con sẽ ngoan ngoãn để mẹ thay đổi cách nhìn." Hứa Thanh Khê lắc tay ông cụ làm nũng nói: "Ông nội, ông đừng tức giận nữa được không?"
Giọng cô dịu dàng và dí dỏm khiến tâm trạng ông cụ tốt lên khá nhiều. Ông vỗ tay cô: "Con bé ranh mãnh này."
Thấy ông cụ đã vui vẻ hơn, Hứa Thanh Khê lại cười thè lưỡi: "Lần sau ông nội ra quán trà nhớ phải dẫn cháu theo nhé."
"Theo lão già như ông đây làm gì, thanh niên mấy đứa phải đi chơi để tìm hiểu nhau nhiều hơn mới đúng." Ông cụ vừa nói vừa nhìn sang cháu trai, đầy ẩn ý.
Quân Nhật Đình sửng sốt, tiếp lời: "Ông nói rất đúng."
Hứa Thanh Khê cũng hờn dỗi nói: "Ông nội này, sao ông cứ lôi cháu ra trêu thế."
"Ông đâu có, con bé này bênh chồng quá nhỉ." Ông cụ cố tình hừ nói, nhưng có thể thấy rõ ông cụ hài lòng với câu trả lời của Hứa Thanh Khê thế nào.
Vì tuổi tác của ông cụ nên chiếc xe đi rất chậm. Suốt cả đường đi có Hứa Thanh Khê nói chuyện chọc cười nên mọi thứ vẫn trôi qua trong êm đềm.
Quân Nhật Đình cũng dần yên tâm và bình tĩnh lại. Hai người đưa ông cụ vào đến phòng mới chuẩn bị trở ra: "Ông nội nghỉ ngơi sớm chút nhé, hôm khác bọn cháu quay lại thăm ông sau." Hứa Thanh Khê ngoan ngoãn nói, cô nhận được sự khen ngợi đến từ những người làm theo ông cụ bao lâu nay.
Tất cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093432/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.