Cô trợn to hai mắt, thế nhưng anh lại chậm rãi buông tay ra, dáng vẻ như muốn cho cô quyền lựa chọn: “Là đi hay ở, tùy em lựa chọn. Em không thích thì anh cũng không ép buộc em”
Người đàn ông vén chăn xuống giường, để lại một bóng lưng lạnh lẽo.
Nhìn vào những vết hôn dày đặc trên cơ thể, ánh mắt Lê Nhược Vũ vô cùng trong suốt: “Tôi sẽ không ở lại đâu, nếu như anh không đồng ý thì sẽ tìm cách khác đưa Hạ Ly đi. Chúng ta đã ly hôn rồi, Hạ Ly là do tôi nuôi lớn, cho dù chuyện này mang ra tòa thì cũng chưa chắc ai thẳng ai thua đâu”
“Em muốn đấu với anh ở thành phố Hà Nội này sao” Anh híp mắt: “Tự tin của em lấy ở đâu ra vậy”
“Tôi còn có Trần Hi Tuấn, tôi có tiền, vì thế nhất định sẽ có cách.” Cô siết chặt tấm chăn, vẻ mặt vô cùng trấn định.
Lâm Minh tức giận đến mức bật cười, anh nằm lấy cổ tay cô, lôi cô từ trong chăn ra. Chiếc chăn tơ tằm mềm mại trượt xuống người cô, những vết hôn tươi đẹp lộ ra trong không khí, Anh cắn răng nghiến lợi nói: “Em tin tưởng cái tên nhóc thối Trần Tuấn Hi kia như vậy sao? Em thích cậu ta như vậy sao?”
“Không phải Trần Hi Tuấn, mà là bởi vì anh”
Lê Nhược Vũ vô lực lắc đầu, giọng nói vẫn kiên định như cũ: “Cho dù là ba năm trước hay thời điểm hiện tại, anh chưa bao giờ cho tôi sự tôn nghiêm chân chính. Nếu không thì sao anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3363742/chuong-746.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.