Mãi đến khi thể lực đã khôi phục lại được một chút, đủ để chống đỡ hành động của bản thân thì Lê Nhược Vũ lại vén chăn lên, nhặt lấy quần áo của mình rơi trên đất.
Thế nhưng ngón tay còn chưa chạm đất đã nghe thấy anh kéo lại vào trong ngực: “Đi đâu vậy?”
Lê Nhược Vũ nhấp môi, biết rõ sẽ chọc giận anh nhưng vẫn nói: “Trần Hi Tuấn còn đang chờ tôi”
Là Trần Hi Tuấn đưa cô đến đây, theo như tính tình của Trần Hi Tuấn thì nếu như không xác định được cô an toàn, cậu ta sẽ không yên tâm rời đi.
Nếu như không đưa Hạ Ly trở về, cô cũng không thể ở lại đây được. Mỗi một nơi ở đây đều khiến cô suy nghĩ về đoạn tình cảm cực khổ suốt ba năm trước.
Anh cười nhạt, cánh tay càng ôm cô vào ngực chặt hơn: “Xem ra anh vấn chưa ra sức đủ nhỉ?”
Lê Nhược Vũ trợn to hai mất, còn chưa kịp suy tính thì cơ thể bóng bỏng của người đàn ông lại đè xuống.
Lần này, mãi đến khi cô mệt mỏi bất tỉnh, mất đi ý thức anh cũng không bỏ qua.
Rèm cửa sổ bị người khác kéo ra, ánh nắng trong suốt rơi vào trong phòng.
Nhìn vị trí tia sáng chiếu xuống mặt đất, có thể đoán được bây giờ đã là buổi trưa.
Lê Nhược Vũ dụi dụi mắt một chút, nhìn khung cảnh quen thuộc xung quanh, bỗng chốc cứ như bản thân đã trở lại ba năm về trước.
Cô kinh hoảng ngồi dậy, tuy nhiên người đàn ông bên cạnh lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3362660/chuong-745.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.