Như vậy thì có gì mà vui mừng chứ.
Lê Nhược Vũ không phản ứng gì, chỉ bình tĩnh bọc chăn lại, chân trần bước xuống giường muốn đi tìm quần áo của mình mặc vào.
Anh không hiểu ý cô, nhanh chóng bắt lấy cánh tay cô quay trở lại, ánh mắt nóng bỏng nhìn chăm chăm vào cô.
Cô giật giật khóe môi: “Quần áo của tôi đâu?”
“Nát hết rồi” Lâm Minh hít một hơi thật sâu “Đến phòng quần áo lấy đồ mới mặc đi”
Trong lòng Lê Nhược Vũ hơi giật mình: “Phòng quần áo?”
Anh không giải thích gì thêm, trực tiếp kéo cô bước qua, mở tủ quần áo để cô nhìn Trong phòng quần áo, những bộ quần áo mà cô chưa bao giờ mặc được sắp xếp kế bên quần áo của anh. Những bộ quần áo năm đó cô mặc vẫn còn như cũ, cộng thêm các sản phẩm thời trang mới nhất trong năm nay.
Cô bọc chăn lại, không giơ tay ra lấy: “Quần áo của tôi đâu?”
“Đã rách đến mức không thể mặc lại nữa rồi, em còn muốn mặc sao?”
Cô do dự, cánh tay như tuyết trắng chậm rãi ‘thò ra từ trong chăn, muốn cầm lấy một bộ quần áo. Thế nhưng Lâm Minh lại tháo chăn của cô ra, kéo cô vào trong ngực rồi hôn lên đôi môi của cô thật sâu.
Hô hấp nóng bỏng phả vào cổ anh, Lâm Minh cắn lấy tai cô rồi nói: “Lê Nhược Vũ, bây giờ em đang dụ dỗ anh sao?”
Cô hít sâu một hơi, anh lại càng hơn sâu một chút Dường như anh đang muốn ôm cô về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3363760/chuong-747.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.